Pages

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

lần thứ 2.

cho tới chiều nay thì mình thôi. mình đi vào nhà vệ sinh, giật nước. Vừa thở vừa cười. Bh thì chuyện gì mình cũng sẽ cười được. Bởi vì khi cuộc sống không còn quá nhiều điều quan trọng thì nó cũng không còn nhiều điều khiến mình phải buồn nữa.

Mình xuống họp. Quả thực sự tương tác giữa người với người một cách trực tiếp trong công việc có hiệu quả không ngờ.

Và rồi thì có ai đó đợi mình ở nơi mà mình đã biết trước. Nói với mình những câu không đầu không cuối. Quan tâm một cách kín đáo nhưng vẫn ngạo nghễ kiểu trẻ con.
Tất cả những gì mình có thể làm là vờ như không thấy. Và nghĩ xem mình có thể chịu đựng được quãng thời gian căng thẳng với nhiều áp lực thế này trong bao lâu nữa.
Mọi thứ tưởng chừng như tốt, nhưng không phải là tốt, cũng không phải không tốt, mọi thứ chẳng là gì cả :).

Khi ngồi đằng sau xe dì mình chỉ mong quãng đường dài ra, trời mưa thật lâu, và dì lại dặn dò mình phải" đồng tâm hiệp lực" với dì vượt qua những chặng đường "gian nan" như thế. Có cảm giác như lúc ấy vừa khóc vừa cười. Mình yêu dì nhiều lắm. Nhiều không sao có thể tả hết được.
Thứ tình yêu này kì lạ thật.

Về nhà. Mình đã nằm bất động mất một lúc lâu, và thầm nghĩ
trời ơi, đây lại là một sai lầm nữa. Lại là một cái hố sâu khác nữa. Cái hố có sức hấp dẫn mê hồn mà mình đã từng hụt chân vào từ cách đây vài năm và đã từng tự nhủ là sẽ không bao h được bước vào những cái hố đó nữa.

Lần này thì mình chỉ thất vọng, tất nhiên không chỉ cho riêng mình. Chỉ có điều mình lại không lo lắng, nhưng như thế có nghĩa là không đủ rồi.

Tháng sáu mùa hè cứ mưa hoài vậy đấy, mưa làm lạc lối tới cả 600s...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét