tôi nghe tiếng quạt phành phạch bên tai
nghe thấy hơi thở nhè nhẹ của mẹ nằm bên cạnh, tóc mẹ xòa xuống, nhắc tôi nhớ đến lần đầu tiên mẹ cắt cụt tóc đi khi tôi học lớp hai. bàng hoàng và ngỡ ngàng.
tôi lại nghe thấy tiếng ho của bố. thấy cả khuôn mặt hơi đo đỏ, râu có sợi bạc, sợi đen. người bố mướt mồ hôi nhưng cái mùi thì rất thân thương, quen thuộc.
thi thoảng tôi không nghe, mà nhìn thấy hình ảnh của bà nội ngồi co một chân lên ngang cằm, cầm cái quạt phe phẩy. khi thoảng bà cười, khi thì thở dài đăm chiêu. ấy là những hình ảnh xa xôi ngày bà còn sống.
ngày hôm nay tôi nghe rõ tiếng thủ thỉ của bà ngoại bên tai tôi. và ngón tay tôi đã được yêu thương chạm lên tất cả các ngóc ngách trong cơ thể bà.
đêm tháng sáu, tôi chợt nhận ra tôi chỉ có hai người bà, và tôi yêu thương họ vô hạn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét