Cũng lâu quá rồi chưa có một chặp nào chat với anh thật là nghiêm túc. gần nhất chắc là khi anh ở Ý. hình như là hồi tháng 12. mà cũng chỉ là nhí nhố thôi. chứ nghiêm túc lắm thì chắc là lúc a đang ở Abu Dabhi. nghĩa là những ngày còn chưa biết yêu nhau là gì.
Lâu lắm rồi.
à, có một buổi chiều mùa hè ở văn phòng cũ, nghiêm túc nói với nhau về cách thể hiện sự yêu thương nhau, có một vấn đề nho nhỏ tới bh vẫn chưa giải quyết đc. Chưa giải quyết đc vì nó nhỏ, để tới bh mình vẫn ấm ức, dù nó đã trở thành quá nhỏ so với tình yêu của cả 2.
Hôm nay mọi người bàn tán về cuộc biểu tình ở trong nước. Nếu không yêu anh, có lẽ em cũng sẽ tham gia. Yêu anh rồi. Em biết cách thể hiện tình yêu bằng những cách khác. Anh không nói gì, cũng không bàn tán gì, trong mọi chuyện, trong chuyện với em, anh chỉ âm thầm hành động, âm thầm suy nghĩ, những suy nghĩ ngày một bớt đi sự vị kỉ.
Hôm nay em đã rất tự hào nói với anh về điều đó.
Và hôm nay, nhân dịp trời mưa đưa nhau về sớm. Thay vì mặt đối mặt bông đùa những câu nhảm nhí. Chúng ta chọn phương thức chat chit để bày tỏ tình cảm và góp ý với nhau.
Lần nào cũng thế. Khi mà hai đứa nói chuyện nghiêm túc, thì anh sẽ trở thành một người nghiêm khắc và lạnh lùng. Thái độ lúc nào cũng như giám khảo vietnam idol đang chê thí sinh
"tôi thấy sao thì tôi góp ý vậy, em nghe thì tốt cho em còn chả nghe cũng không liên quan đến tôi".
nhưng thật kì lạ là em lắng nghe với thái độ ôn hòa, bình thản. Không xù lông, xòe móng để chống trả. để biện hộ. để giải thích. em cũng không đổ lỗi. chẳng tìm kiếm sự yêu thương.
và kết thúc cuộc nói chuyện căng thẳng hơn một tiếng đồng hồ. thái độ của anh không thay đổi. thái độ của em không thay đổi. nhưng cũng chẳng có ai giận dữ với ai. và anh vẫn hồn nhiên trêu em như chưa có gì xảy ra.
hnay em có buồn một chút ( rất ít thôi, bị trách ai chả buồn :D )
nhưng mà em vẫn thấy vui.
vì tình cảm, và cả 2, đều đang lớn.
theo từng ngày.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét