Pages

Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010

9 tháng.

7 tháng. anh ấy ở Trung Quốc
8 tháng. anh ấy ở Ý.
9 tháng. anh ở Colombia.














cũng may là. Vẫn cảm thấy anh ở gần lắm.
ôi những ngày kỉ niệm vô duyên của chúng ta....

Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2010

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010

from her.

Cưngs iu.
Chỉ là 1 quả snowball xinh xắn, có nhạc, có tuyết, có đèn lấp lánh.
Đã từ lâu như thành thói quen, trước bất kì thứ j xinh xắn đẹp đẽ t đều nhớ tới cmay.
Muốn cho cmay ngắm nhìn rồi cùng á ố với t.
Sắp Noel rồi.
Chúng mình chưa trải qua Noel nào với nhau nhỉ?
Có lẽ đường sẽ rất đông nhg 3 đứa dặt dẹo sẽ dắt nhau đi rồi cười hô hô ha ha một cách vui vẻ.
T yêu cmay bởi cách cmay nói những điều khiến t không thể k bật cười, và cái cách khiến t cảm thấy mạnh mẽ lên sau môi vấp ngã.
Khoảng cách chỉ là từ dành cho những kẻ thiếu lòng tin và dũng cảm thôi nhỉ?
Dù xa nhau nhưng trong lòng anh vẫn yêu iemmm :* :X

-----

còn cả Tết nữa ý đồ ngốc ạ. Mỗi khi có dịp gì đông đúc một tí, là chỉ muốn bọn mình được ở bên nhau thật gần.
Nẫu ruột phết :P :*

Thứ Hai, 13 tháng 12, 2010

Cúi xuống.

Cúi xuống
Cho máu ngược dòng
Cho nước sông cạn nguồn
Cho cây khô trên cành trút lá bơ vơ

Cúi xuống
Cho bóng đổ dài
Cho xót xa mặt trời
Cho da thơm trên người nay cũng phôi pha

Cúi xuống
Nghe đời nhấp nhô
Nghe tim rạn vỡ
Nghe trong tuổi nhỏ khóc oà

Cúi xuống
Trên bờ xót xa
Trên cơn lửa đỏ
Trên khuôn mặt đã im lìm

Cúi xuống
Nhìn sâu trong mắt
Và nghe mưa bão tan đi trong đại dương

Cúi xuống
Cúi xuống thật buồn
Cho nước sông cuồn cuộn
Hai mươi năm no tròn tuổi biết đau thương

Cúi xuống
Cho tắt nụ cười
Cho chút da thịt người
Trong tan hoang vẫn còn bóng mát che ngang

***
Cúi xuống
Cúi xuống thật gần
Cho trái tim đập dồn
Cho đam mê thay vào đổ nát quê hương

Cúi xuống
Cúi xuống thật gần
Cho chiếc hôn ngọt nồng
Cho trăm năm ưu phiền phút chốc hư không

Cúi xuống
Cho tình dấy lên
Cho da thịt mềm
Cho cơn mặn nồng ngất lịm

Cúi xuống
Cho đời lãng quên
Cho mây trời chìm
Cho đêm mở hội âm thầm

Cúi xuống
Vùng non xanh mát
Và cao tiếng hát cho cơn ưu phiền tan

Cúi xuống
Cúi xuống thật gần
Cho tóc em bềnh bồng
Cơn đau anh vui lòng bóng mát trên cao

Cúi xuống
Cho đến bạc đầu
Trên phút giây nhiệm mầu
Hai mươi năm xin còn một sớm thương nhau




Trịnh.







http://farm5.static.flickr.com/4042/4282435818_9e6b62f061.jpg

Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

nắng và gió mùa.

lúc này đây, tôi thấy bản thân mình thật là nhỏ bé. Y như một mụ già chậm chạp bò qua bò lại giữa đầu này của mép giường, tới đầu kia của mép. Nếu có chẳng may với chân xuống đất lê la ra đâu đó. Là đương nhiên sẽ làm đổ vỡ rồi kéo theo một đống lùm xùm bên trong. Vì vậy cách tốt nhất là cứ ở yên một chỗ. Bò yên trong cái kén gỗ của mình. Khi nào muốn có thể rên rỉ một chút. Hoặc để vui vẻ thì tự cụng đầu vào cái thành sắt để nó tạo ra những tiếng xì xào coong coong.
và tôi hứa, sẽ nhẹ nhàng hơn. Sẽ ko đuổi bất cứ con ruồi nào đậu vào phần da thịt hôi thối của mình nữa. Tôi muốn chúng ở lại lâu hơn một chút. Ngay cả khi phần thịt này chẳng còn chút gì thú vị cho chúng rong chơi. Nhưng rõ ràng là những tiếng vo ve khiến cho cái khoảng trắng yên tĩnh này bị phá vỡ. Và mọi thứ trở nên dễ chịu hơn rất nhiều.

thỉnh thoảng có một vài cái tên rơi nhẹ vào trong kí ức. Phập phồng một lúc rồi vỡ tan như bong bóng ,bỏ mặc lại lời ú ớ gọi tên. Tôi vuốt ve cái sống mũi lồi lõm của mình. Giận dữ khi nhận ra mọi thứ đã thuộc về một cảnh giới hoàn toàn khác biệt.
Kí ức của tôi là một cái hồ rộng lớn. Và tôi giống như chiếc lá cuối cùng của mùa cạn. Nằm yên ở mép. Nhìn mặt hồ trong suốt kia bốc hơi dần đi với nắng. Để lại những phiến đá trơ khấc sắc nhọn bên trên.



bất giác.
khi nằm duỗi chân xuống, tôi thấy bầu trời xanh thật là xanh nơi ấy.
nơi từng hạt sương kí ức tôi thuộc về

đang đổ mưa.














http://farm3.static.flickr.com/2503/4219041131_a9d7789231.jpg

Thứ Sáu, 3 tháng 12, 2010

tháng 12

http://farm4.static.flickr.com/3302/3566611914_09a7928a64.jpg










Bọn mình, chẳng có đứa nào có thể cười vang được cả . Tức là có, nhưng không phải tuyệt đối. Rồi sẽ có những khi cười một mình, khi lại khóc một mình, chẳng có ai biết hết. Không hiểu vì sao hết .

Thứ Ba, 30 tháng 11, 2010

Rút

sống hết cả cuộc đời này, thì người ta vẫn thấy mình còn dại. Còn phải rút kinh nghiệm, phải khôn ra, phải tỉnh ra .

tôi thì chỉ muốn uống sữa đặc nóng, cái vị ngọt lờ lợ được pha loãng ra dốc vào mồm khi còn hơi nóng cảm thấy rất dễ chịu. Nó ko hợm hĩnh như mỗi lần uống sữa bột đắt tiền được quấy tan trong nước.
đó cũng là cái cảm giác một buổi chiều chúng tôi trên đường về thành phố, nghỉ chân tại một quán ven đường và anh tấm tắc khen cốc sữa rất ngon.

cữ mỗi lần nghĩ đến khoảnh khắc đó là thấy dịu dàng rồi. Không phải đòi hỏi gì nữa .
cho đến thời điểm này, tôi vẫn chưa học được cách miêu tả trọn vẹn cái cảm xúc khi ở bên cạnh anh.
tôi cũng không thể nào miêu tả được tình yêu của tôi với anh.

chẳng lẽ vẫn mãi chỉ bỏ ngỏ trong mấy từ vỏn vẹn " rất hạnh phúc "

à, lúc này nên nghĩ đến những điều khác thì hơn...

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010

Nov

http://farm5.static.flickr.com/4082/4735896562_a40a8b20b4_z.jpg


(Có những lúc tìm hoài mà không thấy
Kí ức phai nhanh thế... )


---


Thứ Sáu, 12 tháng 11, 2010

:P

- B: T ăn mỳ không ?
- T: Ko bố ạ
- B :Ăn không ?
- T :Có ạ :”>
- B :Mẹ xuống nấu cho T ăn đi ?
- M: Lớn rồi tự đi mà nấu ( : | )
- B: ừ T lớn rồi tự nấu ăn đi ( : | )
- T: thôi con no rồi con k ăn đâu :-s
- B: ăn với j ? thịt bò của mẹ Là hay đập trứng ?
- T: j cũng đc bố ạ , cay cay như bố nấu cho bố ăn í .
- B: Thôi mẹ xuống nấu cho T ăn đi , cả ngày hnay nó toàn nhịn đấy !
- M: Ăn nốt chỗ bún đấy mẹ nấu nhé ?
- T: K mẹ cứ để đấy , bố nấu thì con ăn , mẹ không phải nấu !
- B:Thôi bố đau người lắm bố k nấu đâu
- M: ừ mẹ cũng đau người lắm
- T: vầng con cũng đau người lắm con không ăn đâu : (

( cuối cùng mẹ đi nấu )
- B : mẹ nấu cho T ăn nấu cho cả bố nữa với nhé


Mình chỉ là “công-cụ” của bố thôi mà : |

Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010

Thứ Bảy, 23 tháng 10, 2010

Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010

nuốt






http://farm3.static.flickr.com/2724/4371722541_8232cde2fb.jpg





chỉ còn lại một chút tàn dư của những gì đã xóa bỏ . Tôi không hiểu , chúng tôi đã chạm được đến đâu vào những bản ngã và khoảng lặng của nhau . Và khi tự hỏi , đằng sau những lấp lánh ngọt ngào của hạnh phúc , khi mệt mỏi chán chường , khi tức giận căm ghét , khi bất lực buông xuôi ..chúng tôi , sẽ ôm lấy nhau bằng cách nào . Hay thực tế hơn , chúng tôi , sẽ để tuột nhau như thế nào .


người ta thường đi tìm những lý lẽ để vui cười và hạnh phúc . Tôi không phải là một kẻ ngoại lệ . Tôi không đi con đường khác . Tôi cũng không cố để phá vỡ mọi thứ . Và bây giờ thì tôi cũng không giải thích . Tôi chi? cố thỏa hiệp với chính bản thân mình . Để những ngọn sóng vô hình không dồn dập trào tớii ,mang theo những dư vị mạnh mẽ của hạnh phúc , và cũng vô tình rồi vội vã cuốn phăng hạnh phúc đi . Nếu có thể , tôi muốn mình như một kẻ mộng du . Lặng lẽ lang thang trong thế giới của chính tôi , để có thể nhìn thấy chính tôi đang làm gì , để có thể dù là lén lút hay hèn mọn nhưng sẽ bật hết sức bình sinh để ôm lại những đau thương và thiếu xót , giữ lấy nó , nuốt tuột nó vào bên trong , để chỉ còn lại những điều đẹp đẽ mà thôi .



...

chỉ thế thôi .

Thứ Hai, 11 tháng 10, 2010

bạn cũ .

Tôi có một anh bạn cũ .
Tôi không thích từ bạn cũ . Vì điều đó có nghĩa ở thời điểm hiện tại, chúng tôi, trên một phương diện nào đó không còn là bạn của nhau nữa .

Và, anh ấy thực sự là một người bạn cũ .

Tôi vẫn nhớ . Một buổi tối 20-10 tôi siêu bận , anh ấy tìm mọi cách gặp tôi để đưa cho tôi một nắm hoa khô , và một con voi nhỏ . Cố kéo tôi ra khỏi vòng bận rộn để tới nhìn anh ấy hút một điếu thuốc . Ăn với anh ấy một miếng socola. Và uống cho vơi đi nửa cốc trà.

Tôi vẫn nhớ cái không gian êm đềm của La Place ngày ấy. Có lẽ là tình cờ . Khi tôi quyết định sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa thì cũng là La Place chuyển chỗ mới .
ừ, La place cũ có lẽ là nơi để riêng cho những kí ức của tôi về anh . Cái ánh sáng vàng ở đó .

hình như nơi đầu tiên chúng tôi gặp lại là ở tonkin. Anh ấy hẹn để đưa cho tôi một túi quần áo cũ, là để quyên góp.
Trong buổi đầu tiên gặp gỡ tôi xì mũi liên tục, thật là buồn cười :P

Và một buổi tối mưa gió ở TK LTK, tôi có quàng cái khăn màu da cam, mắt đen xì, ngồi yên lặng nghe anh ấy kể chuyện tình yêu , kể về những ng tôi chẳng biết là ai cả.
Nhưng mọi thứ như tối mưa hôm ấy. Trôi qua chậm dãi và chấp nhận được . Anh ấy khiến tôi muốn gặp lại. Chỉ đơn giản vì đó là con người có chiều sâu, với một tình yêu nghiêm khắc và mãnh liệt bên trong . Nhưng bản chất trái tim lại rất cởi mở. Tôi cho rằng, người như thế là đáng quý .

---

Chúng tôi còn gặp gỡ nhiều lần . tôi còn gặp cả người yêu mới của anh ấy thgian đó. Chị đó ko xinh đẹp nhưng khá nổi tiếng, rồi còn có lối nói “ nhé nhé “ kiểu trong tivi, khá buồn cười . Thú thực là dù thế nào tôi cũng đã rất vui khi thấy hai bọn họ nắm tay. Tôi thấy mừng khi có một ng con gái đã có thể ôm chặt đc anh bạn cô đơn sóng gió của mình .

Không lâu sau họ chia tay. Chị ấy có vẻ khá đau buồn . Nhưng ko hiểu sao tôi lại thương bạn mình. Tôi nghĩ rằng sự cực đoan đã khiến anh ta mất đi điều nên chân quý . dù ko phải chuyện của mình, nhưng tôi thất vọng .

Và chúng tôi vẫn gặp gỡ . Anh ấy có vẻ giận khi tôi ko có thgian để gặp a ấy ít nhất 3 lần 1 tuần thay vì 3 tuần 1 lần …

Lần gặp cuối cùng đó vui vẻ . Chúng tôi cùng nghe nhạc . Nói chuyện một số câu chuyện mà bh tôi ko còn nhớ nữa . và mọi thứ chấm dứt khi anh ấy lại gần = cái nắm tay .

Bạn bè, sẽ không thể nắm tay kiểu đó .
Và điều đó có nghĩa tôi buộc phải dừng mọi thứ tại đây .

---

Sau thgian đó tôi đã rất gay gắt với bạn của mình, dù k hề gặp lại. Tôi ác cảm với tất cả những gì anh ấy viết. Trách cứ tất cả những lời anh ý nói ra . Thậm chí xoá cả folder nhạc anh ấy đã tỉ mẩn chọn lựa rồi gửi . Tôi cư xử như một con điên già cả và phong kiến .
Và tôi để kệ mọi thứ trôi dần đi .


Ngày hnay gặp lại bạn của mình trong một hoàn cảnh đau buồn. Không hiểu sao tôi thấy thương và tôn trọng con người đó .
Tôi ko có ý định gặp lại .
cảm ơn .
xin lỗi .
hay chỉ đơn giản là mỉm cười .
ko gì cả
tất cả những gì đã qua tôi vẫn giữ hết lại . tôn trọng và quý mến nó bằng tất cả những sự chân thành . vậy thôi .

tôi chỉ là muốn khẳng định sự tôn trọng anh thêm một lần nữa .
và trách cứ bản thân một chút về sự lạnh lùng cùng gay gắt .
còn tôi nghĩ, tôi đã làm đúng .
để giữ lại tất cả những hình ảnh đẹp đẽ trong nhau !

Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2010

sky

http://farm2.static.flickr.com/1073/4728314968_060eeacd69_z.jpg




(Can't wash it all away)
(Can't Wish it all away)
(Can't hope it all away)
(Can't cry it all away)






Chúng tôi chỉ đơn giản là (đã) và đang lạc lối . Và chưa tìm thấy được cái đĩa mềm êm mỗi lần rơi ngã, như loài mèo .


Thứ Năm, 30 tháng 9, 2010

time fly

http://farm5.static.flickr.com/4150/5041027042_fb65f4c5e0_z.jpg

http://farm5.static.flickr.com/4151/5041026778_b4b01da64e_z.jpg

Sáng nay nhận được email của Aek , anh ấy đang ở Boston và nói rằng lố postcard sale off cần phải đến tay chủ của nó càng sớm càng tốt vì chúng đang ngày một đầy lên , và rằng cứ mỗi lần ăn đậu hũ ở khu phố tàu là anh lại nhớ món “ banh my pate” ở Sài Gòn lắm (???!!!)
một vài dòng email ngắn ngủi như thế, và rồi anh ấy lại biến mất …

Dù xa xôi , dù bận rộn, dù rằng từng bước đi luôn vội vã từng ngày một . Nhưng người ta vẫn luôn có nhiều cách để quan tâm đến nhau , để thể hiện sự yêu thương với nhau . Rằng là tình yêu thương , nếu nó thực sự hiện hữu, thì khoảng cách sẽ không là gì cả .Nó chỉ làm cho mọi thứ đầy hơn, rồi đan kết vào nhau theo một cách khác , ….

Chúng tôi gặp Aek vào một đêm mưa rất lớn ở BKK , anh là người cuối cùng vẫn thức để đợi mọi người . Là người đã máu me rủ cả đoàn đi lang thang buổi đêm để khám phá sự rung rợn ở vùng ngoại ô của thành phố hỗn loạn này …
Aek là trưởng nhóm của tôi trong suốt thời gian chúng tôi ở đó , nên tôi tiếp xúc với Aek nhiều hơn mọi người trong đoàn. Với tôi, anh luôn như một người anh lớn , đôi khi nghiêm khắc đến khó chịu .

Vào đêm chia tay, tất cả chúng tôi bị bịt mắt và dắt đi một đoạn đường rất xa trong địa phận của khu Keng Kra Chang , tôi bám vào vai Aek và bước đi từng bước thật chậm , bên tai là tiếng của núi rừng và tiếng hát của bạn bè ..Lea bám vào tôi , và cũng bắt đầu ngân nga theo .., khi mở mắt ra , xung quanh là những ngọn nến sáng bừng , và tất cả chúng tôi bắt đầu khóc ..
đó thực sự là những giây phút quá sức ngọt ngào : )

Mỗi người chúng tôi trước khi tạm biệt đã buộc vào tay nhau một sợi chỉ, mỗi sợi chỉ tượng trưng cho một lời chúc , nhưng Lea và Aek đêm đó đã chẳng chúc gì tôi cả, vì chúng tôi không muốn tạm biệt .

Tôi có quay lại BKK một lần nữa , nhưng không gặp lại nhiều người bạn cũ ở đó , Aek khi đó lại ở Tokyo và đã cắt bỏ đi mái tóc quen thuộc của anh .
Lea về Đài Bắc rồi quay lại Frankfurt để tiếp tục học .
Còn tôi vẫn cứ mãi lang thang trong cái thành phố bé nhỏ này ..

Nhưng tôi biêt rằng mình vẫn rất hạnh phúc , khi thỉnh thoảng nhận được một tập postcard ở những địa chỉ xa xa ..
một cái email than thở
hay một vài dòng off trách móc ..

vì, chúng tôi vẫn luôn nghĩ về nhau : )

Thứ Hai, 20 tháng 9, 2010

khoảng trời riêng

tôi cũng có , và tôi tôn trọng nó ..tôn trọng cả những khoảng trời riêng không thuộc về mình .
tôi thường áp đặt. Rằng nếu tôi không bao giờ làm những điều đó, thì người ta cũng đừng bao giờ làm như vậy với tôi . Một cái lý thuyết đầy trẻ con và nực cười . Không có gì là tuyệt đối, nhưng sai lầm là tuyệt đối.

Tôi rất sợ những con người cô đơn. Họ luôn cho rằng họ là những kẻ cô đơn nhất thế giới. Họ cho rằng nỗi cô đơn của họ là nỗi cô đơn mãnh liệt và thê lương nhất thế giới. Còn sự cô đơn của những kẻ khác chỉ mỏng và nhẹ tênh như một trang giấy, chỉ cần vo tròn lại rồi ném đi, vậy là xong.
Bi kịch là mọi kẻ cô đơn đều nhìn nỗi cô đơn của kẻ khác như thế .

Tôi không cô đơn.
Và tôi sợ những kẻ cô đơn. Tôi sợ những áp đặt của họ lên tôi. Như cái cách tôi áp đặt rằng tôi cho đi yêu thương , thì cái tôi nhận lại tuyệt nhiên không thể là cứt.

.......
Nửa đêm, tôi nhận ra rằng mình đang chấp chới .
Tôi nhìn thấy mình bị gạt đi.
Và tôi thấy mình lăn tròn lăn tròn rồi bé lại theo từng vòng lăn .
Trong yên lặng.

.......
Xin đừng để những khoảng trời riêng . Làm đau nhau .


Chủ Nhật, 19 tháng 9, 2010

oa

* rằng là tôi thích những lần thầm thì thầm thì qua điện thoại ...
những lời thầm thì thầm thì thật là gợi sự yêu thương í*

...

Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010

festival ..of life.

http://farm5.static.flickr.com/4043/4655410028_d5c4f29862.jpg

having troubles telling how i feel

http://farm5.static.flickr.com/4057/4296157292_8d529d2a60.jpg

but i can smile ^^

http://farm5.static.flickr.com/4055/4289113309_48bed921dd.jpg

when i cant tell u exactly how i mean

http://farm5.static.flickr.com/4042/4282435818_9e6b62f061.jpg

i will smile D

http://farm5.static.flickr.com/4062/4287664995_a0853ef4ca.jpg

a smile of happiness
.



Thứ Hai, 13 tháng 9, 2010

day of love .


http://farm5.static.flickr.com/4112/4986881291_643b7b7f29.jpg

* đó là một ngày rất đẹp. Vào một dịp lễ quan trọng nào đó của thành phố này , tôi cùng mẹ có một ngày thảnh thơi thực sự, hạnh phúc thực sự. Tôi vẫn nhớ cái hình ảnh mẹ đã ngủ khì trong quán cafe, ...

** hnay của chúng tôi đã trôi qua gọn ghẽ . A luôn là kẻ không biết che giấu cảm xúc, t ko chỉ nhìn mà còn như ngửi-chạm-nghe đc rõ từng chút hớn hở trong a trước tiệm đồ chơi,nơi a cách đó vài ngày đã ở vị trí của tôi hiện tại. Trời bắt đầu se se rồi, ôm chặt lấy a từ phía sau xe, nghe a lảm nhảm ...

mùa thu.

thật là kì diệu.

Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010

mây ngũ sắc

http://farm5.static.flickr.com/4106/4955016724_b2df37024b.jpg

Đang ngồi đọc tin ở trường - dạng tin nghe xa xỉ kiểu " phục vụ cho mục đích học tập" ấy . Thì tôi lại lân la vào cái "xó nhỏ" của cô ta , và rồi lại bồi hồi mất một lúc .
Tôi chả biết đã bao giờ có ai như thế với tôi chưa . Nếu tôi được biết thì chắc tôi sẽ vui lắm. Dù rằng niềm vui ấy sẽ quên mau thôi .( nhưng tôi sẽ ghi kịp lại vào nhật kí, để khi nào đó đọc lại - khi nào đó- tôi không biết nữa, vì tôi chưa bao giờ đọc lại nk của mình cả, dù rất nhiều ..có thể là tôi còn quá trẻ để..nhìn lại :P )

tôi bây giờ cũng bình thản lắm . Hnay đi học chẳng có gì vui, nhưng khi tan trường tôi đã cười toe toét..., sau rồi nghĩ đến một sự " bội bạc" nho nhỏ- thì tôi có một chút chạnh lòng . Nhưng sau đó thì mọi thứ cũng ổn cả luôn .

trích lời lão già bất thường trong bệnh viện bị một cô điếm con từ chối " tình yêu là một thứ phi logic, nếu logic thì nó đã ko phải là "tình yêu" "
cái lão già gàn dở đó đã dạy dỗ cô bác sĩ già lẳng lơ như vậy đấy :P


Yêu là đam mê. Ám ảnh. Ai đó mà anh không thể nào sống thiếu. Người mà anh đắm đuối mê muội. Tìm ai đó anh có thể yêu như điên và sẽ yêu anh như thế. lắng nghe trái tim anh. Cuộc đời này chẳng nghĩa lý gì nếu không có tình yêu. làm chuyến du ngoạn này mà lại chẳng có được một tình yêu sâu đậm thì anh chả có sống được chút nào. Anh phải cố gắng, vì nếu anh không cố thì rồi anh chưa từng bao giờ sống cả.

Love is passion. Obsession. Someone you can't live without. Someone you fall head over heels for. Find someone you can love like crazy, and will love you the same way back. Listen to your heart. No sense in life without this. To make the journey without falling deeply in love, you haven't lived a life at all. You have to try, because if you haven't tried, then you haven't lived.



Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

:)

yêu thương ơi ở lại tới khi nào.

..
cho.

những tháng ngày nhẹ bẫng không mộng mị.


http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs425.snc4/46867_1444801634194_1057732623_31021212_2385228_n.jpg

eya.eya.rất nhiều.

Thứ Năm, 26 tháng 8, 2010

Lập Đông sớm .


Lập đông
Sắc trong của nắng.
Màu trắng của mây.
Mà sao trời xám?


.
lặng thinh.





Cỏ may ở lại một mình
Sương sa bay tít đi tìm yêu thương





***

Lập đông
Người ở lại kết khăn hoa
Thả bồng bềnh theo dòng nước lũ
Mùa thu không biết xót xa


Dù mới hôm qua là ngày cũ.


Mưa và nắng đã biết trốn chung dưới khóm hoa bất tử
Phiến xác xơ.
Xác lá bơ vơ.

Erik 2k7



Lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện sau 1 năm bặt tin là sinh nhật tôi . Không thể nghĩ rằng anh vẫn nhớ và muốn liên lạc . Anh gọi cho tôi từ cái đất nước lặng lẽ buồn bã và cũng điên loạn nhất thế giới ấy , xung quanh anh vẫn lẫn cả tiếng ồn ào của ga tàu điện ngầm nơi anh đang đứng .
Chúng tôi cố hét lên cho nhau nghe, rồi cười nhiều , và cũng vui nhiều .
Anh không hỏi về chàng trai của tôi, mà chỉ hỏi " em thấy cô ấy thế nào ? hay đúng không ?"
anh không thể nhìn thấy tôi gật đầu lia lịa " em thích lắm, em nghĩ là bạn ấy sẽ rất tuyệt , hãy nhớ mà yêu trong thực tại đấy, đồ điên "
...rồi một vài câu chuyện khác, tôi đã vui lắm, và cảm thấy,
bình yên .


Thứ Hai, 23 tháng 8, 2010

Thứ Ba, 10 tháng 8, 2010

ngày 10, tháng8.

http://farm5.static.flickr.com/4023/4586212473_57f839f403.jpg





hôm nay bố kể là buổi chiều bố đã ăn xúc xích, xong rồi ăn cả kem, và uống trà đá các thứ ...
mặt bố lúc đấy thật là hớn hở , mình trách bố là sao lại ăn kem? kem có đường mà :P
thì bố bảo ăn 1 lần ko sao đâu, với cả háo quá :P

rồi hnay lại làm những công việc quen thuộc, là lật áo bố lên để nặn trứng cá ở lưng cho bố
ở góc trên cùng, có cái trứng cái từ hồi mình nhỏ xíu, nó cứ hết lại lên, hết lại lên, buồn cười nhỉ :P

bố đang bị vẩy nến í ( mình cũng có 1 chut di truyền đây,hihi ), nên mình cứ ngồi gỡ những cái vẩy ra khỏi tóc cho bố...

rồi pha nc cam cho bố, ...

mình nói thật là.
càng viết, chỉ càng cảm thấy đau quá sức mà thôi :)

Thứ Tư, 21 tháng 7, 2010

July

http://farm5.static.flickr.com/4041/4505221181_76f680cb9a.jpg







chúng tôi chỉ gặp lại nhau ở đó
trong một khoảng thời gian rất ngắn mà tĩnh lặng

thì thào một vài điều to nhỏ
mà k cần biết ngkia có nghe thấy hay ko

lặng lẽ nhìn
và rồi lại lặng lẽ biến mất .

Thứ Năm, 15 tháng 7, 2010

tự dưng ..

lại thấy mọi thứ nhẹ nhàng và dịu dàng thế nhỉ .
chẳng vì một lý do nào cả.
chỉ .muốn cười nhẹ một cái.
nụ cười bao gồm cả cười khẩy.
mà vẫn thấy vui :P











cô gái của mình, một trong những nụ cười của mình ...

15 July


thèm đi Hội An quá ...
cứ xem ảnh thấy đâu có là lại thấy nhớ ko chịu nổi .
sao cái con phố bé xíu đấy lại có sức ám ảnh ghê gớm thế nhỉ ?
...
nhớ nhung nhiều lắm ý .
kĩ niệm có lẽ là một số . Nhưng thực mình nhớ thực sự là cái cảm giác mãnh liệt khi ở đó .
yêu mãnh liệt. cô đơn mãnh liệt. và cũng hoang mang mãnh liệt.

bất kể là thứ cảm xúc gì, thì nếu nó đã mãnh liệt " thì sẽ ko thể quên được. thậm chí còn thèm nó như một thứ thuốc gây nghiện khi nhớ lại.

...
nhớ thật :)

Thứ Hai, 12 tháng 7, 2010

Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2010

oh no,i'm a big fan of Stephanie T___T

Dollhouse Miniature Food 1:12 by PetitPlat  by sk_.

gateau by PetitPlat  by sk_.

Table de victuailles by PetitPlat  by sk_.

Minivitrine patisseries by PetitPlat  by sk_.

Minivitrine fromages by PetitPlat  by sk_.

Etagere Tartes by PetitPlat  by sk_.

Ensemble Fete by PetitPlat  by sk_.

2 boîtes de chocolat by PetitPlat  by sk_.

Lot de pains by PetitPlat  by sk_.

Miniature food - tout plein de choses by PetitPlat  by sk_.

oh my godddddddddddddddddddddddddd