chỉ còn lại một chút tàn dư của những gì đã xóa bỏ . Tôi không hiểu , chúng tôi đã chạm được đến đâu vào những bản ngã và khoảng lặng của nhau . Và khi tự hỏi , đằng sau những lấp lánh ngọt ngào của hạnh phúc , khi mệt mỏi chán chường , khi tức giận căm ghét , khi bất lực buông xuôi ..chúng tôi , sẽ ôm lấy nhau bằng cách nào . Hay thực tế hơn , chúng tôi , sẽ để tuột nhau như thế nào .
người ta thường đi tìm những lý lẽ để vui cười và hạnh phúc . Tôi không phải là một kẻ ngoại lệ . Tôi không đi con đường khác . Tôi cũng không cố để phá vỡ mọi thứ . Và bây giờ thì tôi cũng không giải thích . Tôi chi? cố thỏa hiệp với chính bản thân mình . Để những ngọn sóng vô hình không dồn dập trào tớii ,mang theo những dư vị mạnh mẽ của hạnh phúc , và cũng vô tình rồi vội vã cuốn phăng hạnh phúc đi . Nếu có thể , tôi muốn mình như một kẻ mộng du . Lặng lẽ lang thang trong thế giới của chính tôi , để có thể nhìn thấy chính tôi đang làm gì , để có thể dù là lén lút hay hèn mọn nhưng sẽ bật hết sức bình sinh để ôm lại những đau thương và thiếu xót , giữ lấy nó , nuốt tuột nó vào bên trong , để chỉ còn lại những điều đẹp đẽ mà thôi .
...
chỉ thế thôi .
i will, leave the winter on the ground :)
Trả lờiXóa