tôi cũng có , và tôi tôn trọng nó ..tôn trọng cả những khoảng trời riêng không thuộc về mình .
tôi thường áp đặt. Rằng nếu tôi không bao giờ làm những điều đó, thì người ta cũng đừng bao giờ làm như vậy với tôi . Một cái lý thuyết đầy trẻ con và nực cười . Không có gì là tuyệt đối, nhưng sai lầm là tuyệt đối.
Tôi rất sợ những con người cô đơn. Họ luôn cho rằng họ là những kẻ cô đơn nhất thế giới. Họ cho rằng nỗi cô đơn của họ là nỗi cô đơn mãnh liệt và thê lương nhất thế giới. Còn sự cô đơn của những kẻ khác chỉ mỏng và nhẹ tênh như một trang giấy, chỉ cần vo tròn lại rồi ném đi, vậy là xong.
Bi kịch là mọi kẻ cô đơn đều nhìn nỗi cô đơn của kẻ khác như thế .
Tôi không cô đơn.
Và tôi sợ những kẻ cô đơn. Tôi sợ những áp đặt của họ lên tôi. Như cái cách tôi áp đặt rằng tôi cho đi yêu thương , thì cái tôi nhận lại tuyệt nhiên không thể là cứt.
.......
Nửa đêm, tôi nhận ra rằng mình đang chấp chới .
Tôi nhìn thấy mình bị gạt đi.
Và tôi thấy mình lăn tròn lăn tròn rồi bé lại theo từng vòng lăn .
Trong yên lặng.
.......
Xin đừng để những khoảng trời riêng . Làm đau nhau .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét