Pages

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

wake up early in the morning.

sáng nay trời trở lạnh, tan học về ngồi cafe tới trưa với bạn xyz, không biết giữa hai đứa còn vương vấn điều gì, mà những câu chuyện cứ mỗi lần một khác.
bạn hỏi mình về kế hoạch của tương lai, về nghề, về hoài bão trong cuộc sống.
nghe to tát thật nhưng hai đứa cũng đã tới cái lúc phải nghĩ về điều đó cả rồi.

mình nghĩ bạn hay và có cuộc sống ổn thỏa, rồi bạn cũng nghĩ về mình y hệt. và sau màn chia sẻ thì ngộ ra rằng hai đứa đều hoang mang như nhau, chông chênh như nhau.

3 năm trôi qua, bạn vẫn có những cảm giác, những nhận định riêng về mình, bạn bảo rằng rồi mình sẽ thế này, và mình sẽ thế kia.
ngày xưa mình cứ xù lông lên để giải thích, bây giờ mình kệ bạn, bạn nói gì mình cũng cười, cười rất vui.
bởi vì mình thích được ở bên cạnh bạn.

mình thích cái sự thúc ép "phải biết buông và phải biết nhích" của bạn, biết đâu...

mình thích buổi sáng hôm nay thế, ngồi cạnh bạn mình chẳng nghĩ gì, chỉ líu lo như một con chim sẻ nhỏ, con chim sẻ hót với người nó đã từng yêu về những tình yêu lớn lao khác.

bạn thân mến, cuộc đời thật là đẹp khi chúng ta vẫn có thể nhìn nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện và mỉm cười, với nhau.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét