chưa bao giờ Bob Dylan hát hay đến thế. chưa bao giờ ngửi được mùi của anh rõ đến thế, ôm anh chặt thế. và giấc ngủ lại sâu thế.
hai đứa cùng nghe nhạc và giật đùng đùng như bị điên
lúc đó giá mà có chai rượu, sẽ cùng anh hoặc tu một mình cho đến khi cạn
để mọi thứ cảm xúc đều chạm được tới đỉnh cao nhất
để quên dần những giấc mơ đã bị lãng quên từ cách đây 2 năm
để môi kề mũi cụng vai ấp và não không cần phải họat động
chỉ để yêu nhau và chết trong nhau.
---
buổi tối ngồi uống beer ven hồ, hai ba chục cốc được bê ra mà mình chưa uống hết một. mình chỉ muốn ngủ.
và cũng muốn được đi tới một vùng đất lạ, để sau này trở về hiểu được cảm giác nhớ thành phố, nhớ bạn bè.
thế mà lại hèn kém, không nỡ bỏ lại ngôi nhà, bỏ lại bố mẹ, bỏ lại người yêu..
dù chỉ là một tháng.
---
buổi tối ngồi gõ tới cảnh 8. lòng buồn lắm. đã bao giờ là muộn chưa? đã bao giờ chưa?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét