Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011
Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011
Thứ Năm, 24 tháng 11, 2011
sáng 11
sáng nắng tháng 11, nằm đắp chăn như con mèo nhỏ đọc sách dưới nắng. bỗng nhiên thấy cái giường chắc nịch rung rung, mình không biết là ảo ảnh do việc cắm mặt vào cái KD hơn 3 tiếng đồng hồ hay là bị "ai" trêu hay là giường rung thật. tại dụi mắt xong ko thấy nó rung nữa!
như film.
mặc kệ, truyện hay nên đọc tiếp, đến hết!
như film.
mặc kệ, truyện hay nên đọc tiếp, đến hết!
Thứ Ba, 22 tháng 11, 2011
Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011
Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011
Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011
thứ tư
thôi chết thật rồi, đấy ngày kiểm nghiệm thứ 3 là ngày hôm nay đã chính thức phát hiện ra rằng giờ sinh học tỉnh táo của mình bắt đầu từ 4h chiều. BỐ KHỈ!
Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011
wake up early in the morning.
sáng nay trời trở lạnh, tan học về ngồi cafe tới trưa với bạn xyz, không biết giữa hai đứa còn vương vấn điều gì, mà những câu chuyện cứ mỗi lần một khác.
bạn hỏi mình về kế hoạch của tương lai, về nghề, về hoài bão trong cuộc sống.
nghe to tát thật nhưng hai đứa cũng đã tới cái lúc phải nghĩ về điều đó cả rồi.
mình nghĩ bạn hay và có cuộc sống ổn thỏa, rồi bạn cũng nghĩ về mình y hệt. và sau màn chia sẻ thì ngộ ra rằng hai đứa đều hoang mang như nhau, chông chênh như nhau.
3 năm trôi qua, bạn vẫn có những cảm giác, những nhận định riêng về mình, bạn bảo rằng rồi mình sẽ thế này, và mình sẽ thế kia.
ngày xưa mình cứ xù lông lên để giải thích, bây giờ mình kệ bạn, bạn nói gì mình cũng cười, cười rất vui.
bởi vì mình thích được ở bên cạnh bạn.
mình thích cái sự thúc ép "phải biết buông và phải biết nhích" của bạn, biết đâu...
mình thích buổi sáng hôm nay thế, ngồi cạnh bạn mình chẳng nghĩ gì, chỉ líu lo như một con chim sẻ nhỏ, con chim sẻ hót với người nó đã từng yêu về những tình yêu lớn lao khác.
bạn thân mến, cuộc đời thật là đẹp khi chúng ta vẫn có thể nhìn nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện và mỉm cười, với nhau.
bạn hỏi mình về kế hoạch của tương lai, về nghề, về hoài bão trong cuộc sống.
nghe to tát thật nhưng hai đứa cũng đã tới cái lúc phải nghĩ về điều đó cả rồi.
mình nghĩ bạn hay và có cuộc sống ổn thỏa, rồi bạn cũng nghĩ về mình y hệt. và sau màn chia sẻ thì ngộ ra rằng hai đứa đều hoang mang như nhau, chông chênh như nhau.
3 năm trôi qua, bạn vẫn có những cảm giác, những nhận định riêng về mình, bạn bảo rằng rồi mình sẽ thế này, và mình sẽ thế kia.
ngày xưa mình cứ xù lông lên để giải thích, bây giờ mình kệ bạn, bạn nói gì mình cũng cười, cười rất vui.
bởi vì mình thích được ở bên cạnh bạn.
mình thích cái sự thúc ép "phải biết buông và phải biết nhích" của bạn, biết đâu...
mình thích buổi sáng hôm nay thế, ngồi cạnh bạn mình chẳng nghĩ gì, chỉ líu lo như một con chim sẻ nhỏ, con chim sẻ hót với người nó đã từng yêu về những tình yêu lớn lao khác.
bạn thân mến, cuộc đời thật là đẹp khi chúng ta vẫn có thể nhìn nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện và mỉm cười, với nhau.
Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011
nhung gi con lai.
chưa bao giờ Bob Dylan hát hay đến thế. chưa bao giờ ngửi được mùi của anh rõ đến thế, ôm anh chặt thế. và giấc ngủ lại sâu thế.
hai đứa cùng nghe nhạc và giật đùng đùng như bị điên
lúc đó giá mà có chai rượu, sẽ cùng anh hoặc tu một mình cho đến khi cạn
để mọi thứ cảm xúc đều chạm được tới đỉnh cao nhất
để quên dần những giấc mơ đã bị lãng quên từ cách đây 2 năm
để môi kề mũi cụng vai ấp và não không cần phải họat động
chỉ để yêu nhau và chết trong nhau.
---
buổi tối ngồi uống beer ven hồ, hai ba chục cốc được bê ra mà mình chưa uống hết một. mình chỉ muốn ngủ.
và cũng muốn được đi tới một vùng đất lạ, để sau này trở về hiểu được cảm giác nhớ thành phố, nhớ bạn bè.
thế mà lại hèn kém, không nỡ bỏ lại ngôi nhà, bỏ lại bố mẹ, bỏ lại người yêu..
dù chỉ là một tháng.
---
buổi tối ngồi gõ tới cảnh 8. lòng buồn lắm. đã bao giờ là muộn chưa? đã bao giờ chưa?
hai đứa cùng nghe nhạc và giật đùng đùng như bị điên
lúc đó giá mà có chai rượu, sẽ cùng anh hoặc tu một mình cho đến khi cạn
để mọi thứ cảm xúc đều chạm được tới đỉnh cao nhất
để quên dần những giấc mơ đã bị lãng quên từ cách đây 2 năm
để môi kề mũi cụng vai ấp và não không cần phải họat động
chỉ để yêu nhau và chết trong nhau.
---
buổi tối ngồi uống beer ven hồ, hai ba chục cốc được bê ra mà mình chưa uống hết một. mình chỉ muốn ngủ.
và cũng muốn được đi tới một vùng đất lạ, để sau này trở về hiểu được cảm giác nhớ thành phố, nhớ bạn bè.
thế mà lại hèn kém, không nỡ bỏ lại ngôi nhà, bỏ lại bố mẹ, bỏ lại người yêu..
dù chỉ là một tháng.
---
buổi tối ngồi gõ tới cảnh 8. lòng buồn lắm. đã bao giờ là muộn chưa? đã bao giờ chưa?
Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)


