Pages

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

*01.10.2011

"Hà tiện là tính của kẻ giàu có, cũng như ghen là tính hà tiện của tình yêu"

Có người đã viết nhiều bức thư với mỗi bức thư là một nội dung khác nhau như thế này mấy năm trước đây. Để tự dưng bây giờ đọc lại thấy mình thật là giàu có. Một kẻ giàu có hà tiện những kỉ niệm cho riêng bản thân mình.

Hóa ra cũng lâu rồi cũng đã có một người yêu cuồng điên mình để ghen như thế. Để ghen như là nỗi sợ thường trực ở trong mình khiến mình làm gì với ai cũng phải cẩn thận.
Thời gian trôi đi và mọi thứ cũng khác. Người ấy di chuyển khỏi Toulous xa xôi để tới với thế giới của Haruki.

Còn mình vẫn ở đây. Đem hết lòng dạ ra yêu một chàng trai khác. Và anh ta cũng yêu mình theo một cách khác.

Nửa đêm, ngồi ngổn ngang giữa đống thư từ thiệp thủng yêu thương, lòng bồi hồi nhớ lại những kỉ niệm xưa cũ.
Rồi hôm nay, cũng sẽ trở thành hôm qua của ngày mai.

Mỗi ngày trôi đi, nỗi lo sợ niềm hạnh phúc của hiện tại cũng sẽ theo thời gian mà trôi mất ngày một lớn.
Con mèo nhỏ vẫn nằm yên trên thảm len, đôi mắt mở to với dáng vẻ viên mãn hạnh phúc. Được như vậy có lẽ bởi nó không mang trong mình nỗi lo về thời gian.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét