Trong những ngày tháng trải dài suốt cuộc đời, người ta sẽ gặp phải rất nhiều kì lạ. Những điều kì lạ không phải cái gì quá to tát, đó chỉ là những thứ khiến người ta thấy “lạ” thôi, theo cái kiểu không thể lý giải nổi. Vì vậy mà đôi khi, những điều kì lạ là những thứ hết sức gần gũi thân thương.
Về phần tôi.
Thì chuyện yêu anh ta là một trong những điều kì lạ như thế.
Và tôi không cố lý giải để làm gì, vì mọi thứ cứ trơn tuột giống cảm giác như khi bơi ngửa trên mặt nước. Cơ thể cứ thế từ từ trôi đi, bầu trời ở phía trên thật là rõ. Xung quanh thì chỉ nghe chứ không thấy được, và bơi xong thì hoặc bơi lại hoặc chui lên bờ thế thôi.
Mà, cái cảm giác làn nước khẽ trôi dưới cơ thể mình ấy, có lẽ đó là thứ tuyệt nhất.
Tôi thường than vãn bằng vẻ bất mãn với anh ta “ Hóa ra yêu là thế này, hóa ra cái tình yêu này chỉ đến thế thôi !”. Nhưng sau đó lại cười khoái chí, rồi ôm chầm lấy anh ấy thật chặt, tôi đã nói lên sự bất mãn đó bằng tất cả thứ tình cảm ấm áp của mình.
Thật ra thì thế đấy, yêu chỉ đến thế mà thôi, chả có gì đặc biệt cả, đôi lúc còn thấy căm ghét không thể chấp nhận nổi, nhưng mà những làn nước cứ trôi tuột và mình bị đẩy đi như thế thì cũng thích lắm, không hiểu sao.
Trời tháng 12 lạnh lẽo mà vẫn xanh mát thanh tân, chúng tôi đã xa nhau mất một chặp.
Chính nhờ vậy mà tôi nhận ra rằng, những khoảng cách mà chúng tôi vĩnh viễn không bao giờ đi qua được, chính là những khoảng cách từ giấc mơ nhờ sự thật tạo nên….
Gió vào mùa, nghĩa là hết một mùa mong nhớ.
Hóa ra hạnh phúc là thế này, hóa ra cái sự hạnh phúc này chỉ đến thế thôi.
Và Nina viết
Trong những ngày tháng trải dài suốt cuộc đời, Nở sẽ gặp phải rất nhiều kì lạ. Những điều kì lạ không phải cái gì quá bí ẩn, đó là những thứ Nở làm như vòng đeo tay chân khiến người khác si mê, những bức vẽ làm người khác ngã ngửa và bí quyết làm ra sinh tố ngon, khiến Nở thấy “kì lạ”, theo cái kiểu không thể lý giải nổi. Vì vậy mà đôi khi, những điều kì lạ là những thứ hết sức gần gũi thân thương như vòng vèo tay chân và uống sinh tố ừng ực.
Về phần Nở.
Thì chuyện yêu sinh tố là một trong những điều kì lạ như thế.
Và Nở không cố lý giải để làm gì, vì mọi thứ cứ trơn tuột từ cổ xuống dạ dày. Cơ thể cứ thế từ từ khoan khoái, hương vị ở phía trên đầu lưỡi thật là rõ. Xung quanh thì chỉ nghe chứ không thấy được, bởi mỗi lần uống là Nở nhắm chặt mắt lại và tận hưởng hương vị và uống xong thì hoặc làm tiếp để uống hoặc để cảm giác thèm muốn uống nữa, thế thôi.
Mà, cái cảm giác dòng sinh tố khẽ trôi xuống cơ thể mình ấy, có lẽ đó là thứ tuyệt nhất.
Nở thường thầm ngợi ca bằng vẻ ngất ngây với sinh tố “Hóa ra yêu là thế này, hóa ra cái tình yêu đích thực là đây!”. Ngay sau đó lại cười khoái chí, rồi vồ chầm lấy cốc sinh tố thật chặt, Nở đã ngợi ca sự ngất ngây đó bằng tất cả thứ tình cảm ấm áp của mình.
Thật ra thì thế đấy, yêu là fải đích thực, đừng tìm gì đặc biệt xa xôi khác, đôi lúc Nở còn thấy chơi vơi không thể biểu cảm nổi, bởi những dòng sinh tố cứ trôi tuột và mình được no bụng như thế thì vô cùng thích lắm, không hiểu sao.
Trời tháng 12 lạnh lẽo mà vẫn xanh mát thanh tân, tình yêu của Nở với sinh tố vẫn thắm đượm như thủa nào.
Chính nhờ vậy mà Nở nhận ra rằng, những gắn bó mà Nở và sinh tố vĩnh viễn không bao giờ xa được, chính là những gần gũi từ giấc mơ nhờ sự thật tạo nên….
Gió vào mùa, nghĩa là có thêm một mùa làm sinh tố.
Hóa ra hạnh phúc là thế này, hóa ra cái sự hạnh phúc này bất diệt thật :d
...
Ôi. những chàng trai trong cuộc đời của tôi :*
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét