Thế rồi mùa xuân cũng dần dần từ bỏ nơi này mà đi. Và tôi biết chắc rằng có ai đó đang thở dài, chỉ có những muộn phiền là ở lại.
Thật là khó để nắm bắt được những người bạn của mình. Để bảo bọc họ bằng tất cả tình yêu thương của mình. Để từng bước đi không xô bên này, lệch bên kia. Rồi trong phút chốc để lạc nhau.
Bạn tôi đã nói rằng , không ai hiểu được nỗi đau của kẻ khác, chỉ có những người đi diễn giải nỗi đau của người khác. Và rồi tìm lại sự xoa dịu cho chính bản thân mình.
Cuối cùng thì con người ấy vẫn thế, cũng như nơi anh ta đã ở, mọi thứ biết bao năm rồi không thay đổi, vật không đổi, người cũng chẳng đổi thay. Con người ấy vẫn y chang năm ngoái năm kia, y chang cái hồi mà tôi còn chưa gặp nữa.
Ngồi nói chuyện với nhau, mà chỉ thấy đôi bên lững thững buông tiếng thở dài.
Không biết có phải thở dài vì mùa xuân năm sau mới gặp lại.
Hay thở dài, chỉ để những tiếng thở được gặp nhau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét