Pages

Thứ Năm, 6 tháng 1, 2011

quán cafe sắp mở

http://farm6.static.flickr.com/5044/5238641500_f16cd32702_z.jpg
*cungx laf muaf ddoong





Thời tiết cứ như muốn hút hết hơi khí từ cơ thể của ai đó. Những cái gì ấm áp thì sẽ phụt hết ra, để lại bên trong một ít khô rỗng, mục nát.


Tự dưng hôm nay đọc một bài báo ca ngợi cảnh đẹp về Tel Alvi thì thấy rùng mình. Mình sợ cái nơi đó kinh khủng. Sợ bằng tất cả những ấn tượng đã có được từ đó.
Sợ cái cảm giác khi một ngày người yêu mình bỗng ôm bom cảm tử trở thành phần tử phản động cực đoan mà yêu nhau biết bao nhiêu năm tháng mình chẳng hề biết gì .
Mình không sợ bom đạn, thời bình thì ăn nhầm thịt cúm cũng có thể chết được.
Mình chỉ sợ là một đứa ngơ ngác.

Cái cảm giác ngơ ngác khi mọi chuyện đã như vậy từ lâu còn mình chỉ là một cái bã nhỏ ngu dốt cứ ngồi hứng hứng lấy từng thứ từng thứ một thật chẳng hay ho chút nào.
Không hay ho chút nào cả….

Cuộc sống này lạ lùng thật đấy. Nó không thể tách rời được khỏi bản năng ăn uống hay ngủ, và trong trường hợp này, nó bao gồm cả sự giả dối.

Sự giả dối, đôi khi được giảm nhẹ bằng sự giấu diếm .
Cả hai cái đó dù thế nào cũng sẽ làm tổn thương người khác cả thôi.
Và mình không thích như thế.

Mọi thứ nên rành mạch và rõ ràng . Như đôi mắt của Nhím ý.
Buồn cười thật, cái gì của Nhím cũng to.
Từ mắt, đến mặt, rồi đến ngực, …

Thỉnh thoảng mình rất thích ôm Nhím, ôm nhẹ một cái kiểu như chạy tới ào ào bảo “ con ôm này con ôm này” xong biến mất ấy.

Và không hiểu sao, thỉnh thoảng mình rất rất thương Nhím, chẳng vì một lý do gì cả, mình có một người mẹ tuyệt vời, và ở một phương diện khác, với mình, Nhím cũng là một người mẹ tuyệt vời…



Bây giờ là 3 giờ sáng.
Và mình muốn nói với tất cả bạn bè của mình như thế này.

Bây giờ, bọn mình chỉ sống trong thế giới của nhau thôi nhé, chỉ thế giới của bọn mình thôi nhé…

-----

Hà Nội còn lạnh. Nên mọi thứ còn thênh thang vô cùng. Chỉ có mỗi, lòng người là ấm thôi…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét