Pages

Thứ Năm, 13 tháng 1, 2011

khu vườn mùa hạ.

Ánh sáng luôn hiện hữu quanh ta, nhưng màu sắc của nó lại ẩn đi. Trong thế giới này có vô vàn thứ đang ẩn nấp, vô vàn thứ ta không nhìn thấy được. Có những thứ giống như cầu vồng, thời tiết thay đổi một chút là sẽ xuất hiện, nhưng cũng có những thứ, phải trải qua một quãng thời gian rất dài tôi mới có thể tìm thấy. Thứ đang đợi tôi tìm ra, tôi đã tìm được rồi...

...
Tôi đã vui suốt từ hôm qua, kể từ khi lũ trẻ đến nhà bà cụ bán hạt giống gieo trong vườn. Nếu trước đó không nhắn tin sau này sẽ rủ anh đi ..tắm nóng lạnh, thì lúc đó tôi đã nhắn tin thông báo về cái vườn có đầy hoa cúc cánh bướm của chúng tôi sau này rồi. Tôi chưa hỏi, nhưng tôi đã tự quả quyết rằng anh sẽ thích cái vườn đó...
Anh ấy là một người mạnh mẽ, nhưng người mạnh mẽ này lại không biết từ chối trước những thứ dịu dàng. Đa số sơ mi của anh đều màu xanh, nhưng những đồ anh mua và chọn cho tôi đều màu đỏ, đôi khi anh cũng tự chọn cho mình những thứ màu đỏ, và những thứ mang màu sắc rực rỡ..
Tôi rất thích việc chỉ cần nhắm mắt lại và đi bên cạnh anh là có thể cảm thấy được cái khoảng rực rỡ tận sâu bên trong anh mà không nhiều người có thể thấy.

À, còn một chuyện, đó là khi lũ trẻ hét lên với bà cụ già bé nhỏ lọt thỏm trong những căn nhà rực vàng hoang hoải như lửa cháy, chúng hứa rằng chúng sẽ quay lại, chúng hứa như vậy.

Lại một lần nữa tôi nhớ đến những lời hứa của mình. Tại thời điểm hứa tôi thực sự có một khao khát phải thực hiện bằng được, một số tôi thực hiện, một số tôi quên mất, còn một số thì tôi trì hoãn...
Trước khi rời trường tiểu học chúng tôi có hứa là về thăm lại bác lao công, về để tụ lại nhóm"tỏi gà", gồm những đứa chuyên ăn thứ bánh quẩy mềm hình cái đùi gà mà bác lao công vẫn gọi là "tỏi gà"...

cho tới bây giờ đã là hơn mười năm
nhưng tôi vẫn nhớ về lời hứa
về hương vị của gói nước ớt chấm "tỏi gà"
về những người bạn đã ko hề gặp lại
về bác lao công
về ngôi trường tiểu học đã bị phá bỏ.

Mọi thứ dường như chưa bao giờ có ý định bước ra khỏi đầu tôi,
nhưng
có lẽ sự trì hoãn này, là những sự trì hoãn mãi mãi.
Và trong tôi thay vì những niềm vui,
sẽ chỉ toàn là những nỗi nhớ.

Những nỗi nhớ xa xôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét