Thứ Năm, 13 tháng 1, 2011
khu vườn mùa hạ.
...
Tôi đã vui suốt từ hôm qua, kể từ khi lũ trẻ đến nhà bà cụ bán hạt giống gieo trong vườn. Nếu trước đó không nhắn tin sau này sẽ rủ anh đi ..tắm nóng lạnh, thì lúc đó tôi đã nhắn tin thông báo về cái vườn có đầy hoa cúc cánh bướm của chúng tôi sau này rồi. Tôi chưa hỏi, nhưng tôi đã tự quả quyết rằng anh sẽ thích cái vườn đó...
Anh ấy là một người mạnh mẽ, nhưng người mạnh mẽ này lại không biết từ chối trước những thứ dịu dàng. Đa số sơ mi của anh đều màu xanh, nhưng những đồ anh mua và chọn cho tôi đều màu đỏ, đôi khi anh cũng tự chọn cho mình những thứ màu đỏ, và những thứ mang màu sắc rực rỡ..
Tôi rất thích việc chỉ cần nhắm mắt lại và đi bên cạnh anh là có thể cảm thấy được cái khoảng rực rỡ tận sâu bên trong anh mà không nhiều người có thể thấy.
À, còn một chuyện, đó là khi lũ trẻ hét lên với bà cụ già bé nhỏ lọt thỏm trong những căn nhà rực vàng hoang hoải như lửa cháy, chúng hứa rằng chúng sẽ quay lại, chúng hứa như vậy.
Lại một lần nữa tôi nhớ đến những lời hứa của mình. Tại thời điểm hứa tôi thực sự có một khao khát phải thực hiện bằng được, một số tôi thực hiện, một số tôi quên mất, còn một số thì tôi trì hoãn...
Trước khi rời trường tiểu học chúng tôi có hứa là về thăm lại bác lao công, về để tụ lại nhóm"tỏi gà", gồm những đứa chuyên ăn thứ bánh quẩy mềm hình cái đùi gà mà bác lao công vẫn gọi là "tỏi gà"...
cho tới bây giờ đã là hơn mười năm
nhưng tôi vẫn nhớ về lời hứa
về hương vị của gói nước ớt chấm "tỏi gà"
về những người bạn đã ko hề gặp lại
về bác lao công
về ngôi trường tiểu học đã bị phá bỏ.
Mọi thứ dường như chưa bao giờ có ý định bước ra khỏi đầu tôi,
nhưng
có lẽ sự trì hoãn này, là những sự trì hoãn mãi mãi.
Và trong tôi thay vì những niềm vui,
sẽ chỉ toàn là những nỗi nhớ.
Những nỗi nhớ xa xôi.
Thứ Hai, 10 tháng 1, 2011
thư gửi VB
Anh muốn được gọi em là vợ
Vì mọi người chưa ai gọi thế đâu
Vì trong căn nhà anh chiến tranh làm hoang đổ
Chắc gì mình sẽ gặp lại nhau.
Vì anh đã mong cho em cả điều dữ,
Vì chẳng mấy khi em xót xa anh,
Vì đêm ấy em muốn là em đến,
Không đợi lời anh nài nỉ, cầu van.
Anh muốn được gọi em là vợ,
Không phải để rồi loan báo khắp nơi,
Không phải bởi tự lâu em đã
Luôn bên anh trong mọi sự trên đời.
Nhan sắc và danh tiếng tuổi tên em
Đâu phải điều đã khiến anh mê đắm,
Anh chỉ cần em dịu dàng bí ẩn
Tới cùng anh như thầm lặng bao lần.
Cái chết sẽ san bằng tên tuổi,
Như ga tàu, nhan sắc sẽ dần qua.
Có ai đó, khi đời xế bóng,
Sẽ ghen hờn, với ảnh chính mình xưa!
Anh muốn được gọi em là vợ
Vì sẽ dài vô tận những ngày xa,
Vì rồi đây những bàn tay lạ sẽ
Vuốt mắt quá nhiều người giờ đang ở bên ta.
Vì em luôn đối với anh thẳng thắn,
Không hứa yêu, không hẹn một điều,
Giây phút cuối buổi chia tay của lính
Em mới lần đầu nói dối rằng, yêu!
Em sẽ là của ai? Của anh hay người khác?
Trái tim anh sao biết được bây giờ…
Hãy thứ lỗi, anh gọi em là vợ
Theo quyền những chàng trai có thể chẳng quay về…
(Anh muốn được gọi em là vợ ,Konstantin Simonev -1941)
Hôm nay vẫn chưa đi mua "thư gửi VB" được,
vì lại cái chuyện ăn gà . Hôm nay hai đứa lại đi ăn gà, vẫn xôi gà và phở gà, chỉ khác mỗi chỗ ăn.
Chỗ này còn có cả lẩu gà.
Thứ Năm, 6 tháng 1, 2011
quán cafe sắp mở
Thời tiết cứ như muốn hút hết hơi khí từ cơ thể của ai đó. Những cái gì ấm áp thì sẽ phụt hết ra, để lại bên trong một ít khô rỗng, mục nát.
Tự dưng hôm nay đọc một bài báo ca ngợi cảnh đẹp về Tel Alvi thì thấy rùng mình. Mình sợ cái nơi đó kinh khủng. Sợ bằng tất cả những ấn tượng đã có được từ đó.
Sợ cái cảm giác khi một ngày người yêu mình bỗng ôm bom cảm tử trở thành phần tử phản động cực đoan mà yêu nhau biết bao nhiêu năm tháng mình chẳng hề biết gì .
Mình không sợ bom đạn, thời bình thì ăn nhầm thịt cúm cũng có thể chết được.
Mình chỉ sợ là một đứa ngơ ngác.
Cái cảm giác ngơ ngác khi mọi chuyện đã như vậy từ lâu còn mình chỉ là một cái bã nhỏ ngu dốt cứ ngồi hứng hứng lấy từng thứ từng thứ một thật chẳng hay ho chút nào.
Không hay ho chút nào cả….
Cuộc sống này lạ lùng thật đấy. Nó không thể tách rời được khỏi bản năng ăn uống hay ngủ, và trong trường hợp này, nó bao gồm cả sự giả dối.
Sự giả dối, đôi khi được giảm nhẹ bằng sự giấu diếm .
Cả hai cái đó dù thế nào cũng sẽ làm tổn thương người khác cả thôi.
Và mình không thích như thế.
Mọi thứ nên rành mạch và rõ ràng . Như đôi mắt của Nhím ý.
Buồn cười thật, cái gì của Nhím cũng to.
Từ mắt, đến mặt, rồi đến ngực, …
Thỉnh thoảng mình rất thích ôm Nhím, ôm nhẹ một cái kiểu như chạy tới ào ào bảo “ con ôm này con ôm này” xong biến mất ấy.
Và không hiểu sao, thỉnh thoảng mình rất rất thương Nhím, chẳng vì một lý do gì cả, mình có một người mẹ tuyệt vời, và ở một phương diện khác, với mình, Nhím cũng là một người mẹ tuyệt vời…
…
Bây giờ là 3 giờ sáng.
Và mình muốn nói với tất cả bạn bè của mình như thế này.
Bây giờ, bọn mình chỉ sống trong thế giới của nhau thôi nhé, chỉ thế giới của bọn mình thôi nhé…
-----
Hà Nội còn lạnh. Nên mọi thứ còn thênh thang vô cùng. Chỉ có mỗi, lòng người là ấm thôi…