trong một khoảng khắc thật là chậm, khi gió đang thổi tung bụi , khi chớp đang loé tưng bừng, và khi Quân đang nghe điện thoại.
mình cảm thấy, thật là bình yên.
chợt nghĩ lại những giờ phút đã ngồi ở đó trước đây , hình như thế ...
khi trời càng về khuya, khi không gian càng tĩnh lặng hơn
khi mật độ của các tổ lái thưa hơn .
nơi đó, dễ đem lại cho người ta cái cảm giác của hạnh phúc :)
lúc ấy mình ngẩng lên nhìn bầu trời .
những đám mây trước mưa trôi thật nhà nhanh và vội vã .
và ánh sáng của những tia chớp sáng loà .
những thứ ấy cộng với ánh sáng vàng của đèn đường về đêm
với những ngôi nhà và kiến trúc cổ đang mang trên mình lớp áo trắng quê mùa
và một người bạn tri kỉ
những thứ ấy dễ đem đến cho người ta một cảm giác hạnh phúc
và bình yên .
ko hiểu sao, mình cứ luôn bị cái suy nghĩ rằng " hà nội như thế này rồi sẽ biến mất "
ám ảnh
và mình phải bấu víu lấy từng giây phút đẹp đẽ một.
để mà bình yên.
ghê nhỉ , cứ bình yên bình yên suốt như những nữ văn sĩ sâu sắc với những lời nói mượt mà và một tâm hồn trong suốt đầy bão tố .
hô hô , ko phải thế đâu.
chỉ là , mình đang thấy , mọi thứ trôi qua thật là nhẹ nhàng, như hà nội của đêm,
hà nội của trước mưa,
và cả sau mưa .
vậy thôi.
2h sáng rồi ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét