
Chân đạp đạp xuống đất, bàn tay thì loay hoay với màu tím mận phủ đều trên từng ngón tay của mình. Quả thực, tôi không biết phải hướng ánh nhìn vào nơi nào khác. Cái không gian rì rào bởi nhiều lời đan qua đan lại dày hơn nhiều lần một cơn gió như thế này, tôi đã áp chặt tai nghe suốt mấy ngày hôm nay. Có lẽ như vậy là quá đủ, nghe không thôi đã mường tượng rõ rệt lắm rồi, nếu còn nhìn tiếp nữa chắc sẽ khuỵu xuống mà ngã mất.
Mới hồi sáng mưa còn liêu xiêu ngoài hiên. Ngồi khoắng mấy cái chén còn thấy cả làn mưa bụi hắt vào. Lại cuống cuồng chạy lên gác bê Bubu nhỏ đang lấm tấm ướt lông vào nhà. Lúc đấy đám lá mục cũng lạo xạo rơi xuống, chân dẫm vào đen thẫm cả một vùng gót. Ấy thế mà bây giờ đã nắng ráo quá rồi. Một ngày tự hỏi không biết bao nhiêu lần, đây là mùa gì vậy trời…
Tháng mười hai như này thì mơ hồ quá, thời tiết mơ hồ mà lòng người thì cũng ngơ ngác theo. Không vui cũng không buồn, cười ha hả nào phải là vui, tuôn ra một suối nước mắt chưa chắc đã phải là buồn. Mà cũng chẳng cần phải lý giải làm gì, cứ để mọi thứ nham nhở như thế thôi, ai muốn suy ra thế nào cũng được…
Tôi thấy mình giống con chó nhỏ quá, chẳng muốn gần gũi ai ngoài bố mẹ của mình nữa.
Cũng không muốn làm gì nữa.
Chỉ cần ve vẩy đuôi kêu ăng ẳng rồi đi ngủ ..
Vậy là chẳng nghe chẳng thấy chẳng hiểu được điều gì.
Và cũng chẳng phải khóc lóc vì bất cứ điều gì khác.